2/4/16

“Mẹ ơi, vợ con chảy máu rồi!”

Khi Thắm bắt đầu cảm thấy đau đớn thì cũng là lúc tiếng la hét thất thanh của Vinh vang lên. Vinh hốt hoảng đắp lại chăn vào người cho Thắm, mặc vội chiếc quần đùi, hớt hơ hớt hải mở cửa.


Càng tiếp xúc, Thắm lại càng quý mến Vinh. (Ảnh minh họa)
Càng tiếp xúc, Thắm lại càng quý mến Vinh. (Ảnh minh họa)

Thắm và Vinh đến với nhau là do mai mối. Cả hai đều trong tình trạng ế chỏng ế chơ, chẳng ma nào thèm ngó. Nói ra cũng kì lạ. Thắm cũng dịu dàng, đắm thắm, tuy đã ở cái ngưỡng 29 nhưng nhìn vẫn còn thanh xuân lắm. Còn Vinh, công việc thì ổn định, tử tế, lương lậu cũng khá, tính tình điềm đạm. Vậy mà cả hai đều bị liệt vào danh sách nguy hiểm. Nhưng so với Thắm, Vinh còn nguy hiểm hơn gấp bội phần. Vinh được coi là quả bom nổ chậm trong nhà. Đàn ông đàn ang gì mà 35 tuổi đầu chưa từng một lần dẫn bạn gái về nhà ra mắt. Cũng hiếm khi thấy Vinh đi chơi, la cà quán xá, cứ tan làm một cái là có mặt đúng giờ ở nhà. Cứ bị trêu chọc một chút là mặt mũi đỏ tưng bừng hết cả. Bạn bè luôn âu yếm đặt cho Vinh cái tên “Vinh cù”.

Những ngày đầu tiếp xúc với Vinh, Thắm cũng thấy người ta nói đúng thật. Vinh ít nói, hiền lành, bảo gì nghe lấy, y hệt như một đứa trẻ vậy. Nhưng không hiểu tại sao , trong chuyện công việc, Vinh lại là một người quyết đoán, mạnh mẽ. Có vẻ như bao nhiêu tâm ý, Vinh đều dồn hết cho công việc rồi nên mới có cái sự “ế” kia.

Vinh và Thắm bắt đầu hẹn hò nhau. Càng tiếp xúc, Thắm lại càng quý mến Vinh. Vinh chân thật, giả dối, không vụ lợi. Chỉ có điều, về sự lãng mạn, tình cảm trong tình yêu thì hình như không có. Rồi cả hai tiến đến hôn nhân khi yêu nhau chỉ chưa đầy 3 tháng. Cũng chính vì cái sự tiến đến hôn nhân chóng vánh ấy nên mới có câu chuyện bi hài xảy ra đêm tân hôn.

Cả ngày tiếp khách, lênh khênh trên đôi giày cao gót khiến chân Thắm mỏi rã rời. Trút được chiếc váy cô dâu, ngâm mình vào bồn tắm, Thắm mới thấy mình còn sống. Đang loay hoay lấy chiếc khăn tắm cuốn vào người thì Vinh đẩy cửa đi vào. Bốn mắt chạm nhau, tiếng la hét ầm ĩ. Bi hài ở chỗ, người la hét không phải là Thắm mà chính là Vinh. Vinh vẫn chưa quen với sự xuất hiện đột ngột của Thắm trong phòng mình.

Cả hai nằm yên vị trên giường rồi mà còn không dám lại gần nhau. Thắm hồi hộp đến mức tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Vinh cũng vậy, mặt cứ đỏ gay lên, rồi lúng ta lúng túng. Thôi thì đành thuận theo tự nhiên vậy. Cả hai ngượng ngùng nhìn nhau. Vinh bẽn la bẽn lẽn:

- Giờ bắt đầu từ đâu hả em?

“Mẹ ơi! Vợ con chảy máu rồi mẹ ơi!”. (Ảnh minh họa)

Câu hỏi không biết ngô nghê thật hay giả vờ của Vinh khiến Thắm phát hoảng. Thắm cũng như Vinh, Thắm tưởng Vinh là đàn ông con trai thì chuyện này phải có kinh nghiệm rồi chứ. Lẽ nào, Vinh chưa từng với ai? Giờ Vinh hỏi Thắm, Thắm biết hỏi ai bây giờ? Thế rồi loay hoay mãi, cả mới dần hòa hợp với nhau. Khi Thắm bắt đầu cảm thấy đau đớn thì cũng là lúc tiếng la hét thất thanh của Vinh vang lên. Vinh hốt hoảng đắp lại chăn vào người cho Thắm, mặc vội chiếc quần đùi, hớt hơ hớt hải mở cửa:

- Mẹ ơi! Vợ con chảy máu rồi mẹ ơi!

Thắm cũng đến chào thua với Vinh. Lẽ nào chuyện ấy Vinh cũng không biết. Mẹ chồng Thắm thấy con trai la hét dữ dội vội vã chạy sang:

- Máu, máu gì hả con. Vợ con làm sao?

Nhìn dáng vẻ ngượng ngùng, bối rối của Thắm, một người từng trải như mẹ chồng Thắm nhanh chóng hiểu chuyện. Bà chỉ mỉm cười nhìn cả hai rồi đi về phòng. Bình tâm trở lại, Thắm mới ngượng ngùng giải thích cho Vinh. Vỡ lẽ ra, Vinh ôm chặt lấy gối đi ngủ, thay vì ôm Thắm. Có lẽ anh chàng đang xấu hổ. Chắc Vinh và Thắm là cặp vợ chồng duy nhất trên thế gian này có đêm tân hôn bi hài như thế! Vinh tuy có hơi ngốc nghếch một chút nhưng là người đàn ông chân thật, không giả dối. Và Thắm, lấy đó là niềm tự hào, hạnh phúc, mãn nguyện.