23/11/18

Kết hôn chỉ vì yêu khiến tôi mắc kẹt trong hôn nhân bất hạnh

Chồng tôi không phải người quá tệ. Anh ấy có bia rượu nhưng không tới nỗi nghiện ngập, bê bết. Anh ấy không chăm lo cho con cái nhiều nhưng xa chúng là nhớ và thi thoảng vẫn đưa bọn trẻ đi chơi chỗ chúng thích.

Kết hôn chỉ vì yêu khiến tôi mắc kẹt trong hôn nhân bất hạnh
ảnh minh họa

Mỗi lần gặp mấy chị từng học cấp 3 với chồng tôi, họ vẫn trầm trồ: "Nhất em, lấy được thằng ấy hiền lành, chịu khó nhất lớp chị".

Nhưng sau hơn mười năm chung sống, có với nhau 2 đứa con, tôi ngày càng nhận ra chồng không phải là người đàn ông tôi muốn ở tới đầu bạc răng long. Vài năm trở lại đây, hai chữ ly hôn luôn lẩn quẩn trong đầu tôi. Nhưng tôi lại chưa thể dũng cảm để để giải thoát cho mình. Có lẽ, chính sự hèn nhát từ lúc yêu đã khiến tôi mắc kẹt trong mối quan hệ này - khi phát hiện quá nhiều chỗ "vênh" giữa hai đứa, tôi vẫn tặc lưỡi làm đám cưới.

Khi gặp nhau, tôi đã tốt nghiệp đại học và bắt đầu đi làm, trong khi anh ấy đang là công nhân lao động chân tay với tấm bằng tốt nghiệp phổ thông. Tôi bị "sét đánh" bởi sự trầm lặng và đôi mắt hiền của anh. Tôi đã nghĩ rằng chỉ cần anh chăm chỉ làm việc, có ý thức vươn lên là được, trình độ học vấn chênh lệch chẳng sao. Nhưng lấy nhau, đó lại là một vấn đề. Sau hơn 10 năm, tôi đã tiến xa trong công việc, học xong cao học, trong khi chồng vẫn là anh công nhân, chỉ chuyển từ công ty này sang công ty khác. Mức lương ba cọc ba đồng, lại có sở thích bia rượu khiến anh hầu như chẳng mang về nhà được đồng nào. Việc nai lưng cáng đáng kinh tế khiến tôi thực sự cũng mệt mỏi và ấm ức.

Nhưng sự khác biệt về tính cách mới là yếu tố chính khiến chúng tôi ngày càng xa nhau. Từ nhỏ, tôi là đứa rất tự lập, thời sinh viên đã không phải ngửa tay xin tiền bố mẹ. Chồng tôi ngược lại, được gia đình bao bọc quá mức nên anh hầu như không tự quyết định được việc gì bao giờ, từ việc học gì, ở đâu, làm chỗ nào...

Tôi đã tự lừa mình, khi chỉ cố nhìn vào những ưu điểm anh ấy thể hiện để quyết định gắn bó. Tôi đã nghĩ rằng, bây giờ anh ấy hiền lành vậy, lại biết chăm lo cho tôi (mua sữa, đồ ăn) và lần nào về nhà tôi cũng mua quà cho bố mẹ.. thì sau này sẽ là người chồng, người con rể tốt. Tôi cảm động khi anh sẵn sàng bỏ buổi làm để chở tôi đi lo một việc nhỏ. Tôi không hề lường tới chuyện sau này, anh ấy cũng nghỉ việc chỉ để làm hộ cái cửa hỏng cho chị gái, đưa cậu cháu trai ra sân bay đi xuất khẩu lao động... Và có lẽ đó cũng là những lý do khiến công việc của anh ấy mãi dậm chân tại chỗ.

Sự khác biệt của hai vợ chồng tôi ảnh hưởng lớn nhất tới chuyện nuôi dạy con cái. Tôi muốn cho các con tự lập, học ngoại ngữ, đi du lịch nhiều để mở mang hiểu biết và trải nghiệm từ nhỏ, còn chồng tôi cho đó là "hành xác" bọn trẻ. Chúng tôi thường xuyên cãi cọ, dằn vặt nhau về những chuyện xoay quanh bọn trẻ. Chồng tôi không trực tiếp chăm con nhưng luôn phán xét cách làm của tôi là sai, bắt tôi phải nuôi và dạy bọn trẻ theo cách của bố mẹ anh.

Thực tế, nhiều lần, tôi đã mong chồng có bồ, để tôi có một "lý do chính đáng" cho việc ly hôn. Một điều nữa khiến tôi dùng dằng chuyện ly hôn là tôi sợ mất con. Tôi biết chắc nếu hai vợ chồng chia tay, gia đình anh sẽ làm đủ mọi cách giữ lại đứa cháu trai. Với chồng và gia đình chồng tôi, đàn ông vẫn luôn là nhất.

Nghĩ lại, tôi thấy tất cả mọi cái sai đều bắt đầu từ việc tôi đã không hề nghĩ rằng lấy chồng là phải lựa chọn. Thời con gái, tôi luôn tin rằng cứ yêu là cưới thôi. Mẹ tôi thì thường nhắc đi nhắc lại: "Lấy thằng nào ở gần, nó hiền lành và yêu con là được". Tôi đã làm đúng lời mẹ dạy và tôi sớm nhận ra rằng đó không phải là công thức để có hôn nhân hạnh phúc. Có lẽ, chồng tôi cũng đang cảm thấy bất hạnh vì chọn nhầm tôi. Anh ấy có thể có gia đình đầm ấm với người phụ nữ ít đòi hỏi, biết nghe lời chồng và hết lòng phục vụ gia đình chồng.

Tình yêu chỉ là điều kiện cần cho một cuộc hôn nhân, còn rất nhiều điều kiện đủ khác mà chúng ta "quên". Chiếc áo mua về không vừa bạn có thể bán lại, cho người khác, thậm chí vứt đi. Nhưng chọn sai chồng, bạn có thể phải trả giá rất đắt, không chỉ bằng những năm tháng đau khổ của cuộc đời mình, mà đôi khi còn là tuổi thơ và tương lai của con cái.

» Cùng nhau đêm cuối trước khi chia tay, anh âm thầm gài bẫy khiến tôi ôm hận
» Viết cho những người đàn bà bị phản bội