30/11/17

Hai cọc tiền của bà cụ trên phố cổ khiến nhân viên 115 bất ngờ

“Thấy hoàn cảnh ông bà khó khăn, chúng tôi quyết định không thu tiền xe của họ. Tuy nhiên khi tôi vừa dứt lời thì bất ngờ bà lấy trong túi xách ra hai cọc tiền lớn… ”.

 Điều dưỡng Nguyễn Thanh Huyền (SN 1983) có 10 năm công tác tại Trung tâm Cấp cứu 115 Hà Nội.
Điều dưỡng Nguyễn Thanh Huyền (SN 1983) có 10 năm công tác tại Trung tâm Cấp cứu 115 Hà Nội.

Là nhân viên tại Trung tâm cấp cứu 115 Hà Nội, điều dưỡng Nguyễn Thanh Huyền (SN1983) đã có 10 năm công tác. Trong 10 năm đó, vừa là nhân viên trực điều hành chị vừa tham gia các chuyến đi cấp cứu và đưa đón bệnh nhân.

Khi đi cùng các chuyến xe đưa đón và cấp cứu người bệnh, giống như nhiều nhân viên y tế khác, chị cũng từng chứng kiến hàng trăm tình huống với vô vàn những câu chuyện khác nhau. Có những tình huống khiến chị cười ra nước mắt nhưng cũng có những tình huống khiến chị cảm động.

“Giữa cuộc sống xô bồ, tỉ lệ ly hôn cao và quá nhiều người mất niềm tin vào tình yêu đôi lứa, chúng tôi lại được chứng kiến những câu chuyện đẹp giữa đời thường… Đó là câu chuyện của cặp vợ chồng già sống ở phố cổ”, chị Huyền nhớ lại.

Hai cụ đã ngoài tuổi 80, sống cùng nhau trong một tập thể cũ. Con cái đều muốn đón hai cụ về sống chung nhưng họ không đồng ý. Ngày hôm đó, không biết vì lý do gì nhưng cụ ông bị ngã. Một người hàng xóm nghe tiếng kêu thất thanh của bà cụ đã gọi cấp cứu.  

Khi nhân viên y tế cùng xe cấp cứu đến, các con cháu của cụ ở gần nên đã có mặt đông đủ. Tuy nhiên ngồi bên cạnh cụ ông không phải các con mà là cụ bà.

"Bà ngồi bên cạnh, nước mắt chảy tràn. Một tay bà cầm khăn, cố lau đi những giọt mồ hôi đang đọng trên trán ông, tay kia bà nắm chặt lấy bàn tay không bị thương của ông. Ông bị đau, mặt nhăn nhó nhưng miệng vẫn cố mỉm cười và động viên bà. Ông cũng không cho bất cứ ai thay thế chỗ bà ngồi.

Chỉ khi nhân viên y tế xuất hiện và sơ cứu, ông mới đồng ý để bà lùi lại phía sau. Tuy nhiên tôi để ý, trong lúc nhân viên y tế làm việc, ánh mắt ông vẫn không ngừng nhìn bà. Thậm chí khi đưa ông ra xe cấp cứu, bà cũng theo sau. Bà còn đòi một chỗ ngồi trên xe cấp cứu để cùng ông đến bệnh viện.

Chúng tôi có khuyên bà nên dành chỗ cho con trai hoặc con gái để các anh, chị tiện hỗ trợ ông (nếu cần) trên đường di chuyển. Tuy nhiên cụ bà không đồng ý và cụ ông cũng vậy. Vì thế cuối cùng, chúng tôi phải sắp xếp để bà được ngồi cạnh ông”, chị Huyền nói.

Vẫn lời chị Huyền, suốt dọc đường đi, hai ông bà không rời tay khỏi nhau. Bà liên tục dặn ông phải gắng sức để chữa lành bệnh, ông cũng nhắc bà đừng quá lo lắng mà ảnh hưởng đến sức khỏe...

“Chứng kiến tình cảm ấy, tôi thấy vô cùng cảm động. Tôi nghĩ đó là thứ tình cảm đáng quý mà bất cứ ai trong cuộc đời này cũng mong nhận được”, nữ điều dưỡng cảm động nói.

Related Posts: