7/8/17

Cưới 4 năm, chồng luôn ngủ ở sofa, ghẻ lạnh trong chuyện chăn gối

Trước mặt mọi người, anh luôn dành những cử chỉ thân mật cho tôi, nhưng khi về nhà thì chúng tôi không khác nào người dưng nước lã. Mỗi lần tôi đề nghị chuyện chăn gối anh đều gạt phăng và nói mệt.

Suốt 4 năm, anh luôn lạnh nhạt với tôi trong chuyện chăn gối - Ảnh minh họa: Internet.
Suốt 4 năm, anh luôn lạnh nhạt với tôi trong chuyện chăn gối - Ảnh minh họa: Internet.

Anh là nhân viên bảo hiểm, ngoại hình không phải dạng xuất sắc nhưng miệng lưỡi ăn nói rất ngọt ngào. Đó cũng là thứ vũ khí khiến nhiều cô nàng chết vì anh, và tôi cũng nằm trong số đó.

Tôi biết anh thông qua một người bạn, ngay từ ánh nhìn đầu tiên, tôi đã xác định anh là một nửa của đời mình. Tôi là người chủ động xin số điện thoại và làm quen với anh. Mỗi đêm, chúng tôi đều nhắn tin ’tám’ đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Anh là người cởi mở, thân thiện và có một nụ cười đẹp. Cũng chính vì điểm đó mà tôi thích anh.

Chúng tôi chính thức quen nhau, anh dẫn tôi ra mắt bạn bè. Kỳ lạ là anh không có bất cứ cô bạn nào, mà chỉ toàn là đàn ông. Khi được hỏi đến thì anh chỉ nói đơn giản là đàn ông chơi với nhau sẽ thoải mái hơn, đàn bà đôi lúc rất phiền phức.

Bất ngờ, anh cầu hôn, tôi vui mừng nhưng cũng hơi phân vân. Vì sự nghiệp của tôi mới bắt đầu, tôi chưa muốn lấy chồng ngay lúc này. Bạn bè đều nói tôi dại, rồi khuyên răn đủ điều: “Cưới chồng phải cưới liền tay, với lại anh ấy là một người tốt, sơ hở là mất ngay chứ chẳng chơi”. Nghe vậy, tôi cũng hơi lo lắng nên quyết định kết hôn.

Ngày về chung một nhà, anh đề nghị xác nhập khoản thu nhập của cả hai lại với nhau, dùng chung cho tiện, không cần giữ kẽ. Vì đã là vợ chồng nên tôi tuyệt đối tin tưởng anh.

Sống chung một thời gian, anh không bao giờ đụng đến tôi, mỗi lần tôi đề nghị làm chuyện ấy thì anh lại gạt phăng, nói đi làm về mệt, để khi khác. Những lần như thế, tôi đều hiểu và thông cảm cho anh.

Suốt 4 năm trời, trước mặt mọi người, anh luôn dành cho tôi những cử chỉ rất thân mật, còn khi về nhà, chúng tôi không khác gì người dưng nước lã.

Có lần, tôi cố tình mua một bộ đầm ren mỏng, để gây chú ý với anh. Tối đó, tôi mặc bộ đồ, lượn vài vòng trước mặt rồi tiến gần đến vừa mới vén áo anh lên thì anh nhanh chóng bỏ chạy xuống nhà và ngủ luôn ở dưới. Tôi vô cùng ngạc nhiên, không biết có chuyện gì đã xảy ra với anh mà suốt 4 năm nay, tôi luôn bị anh ghẻ lạnh trong những chuyện chăn gối vợ chồng.

Một lần, anh nói đi công tác, tôi ở nhà một mình không có việc gì làm nên rủ bạn đi mua sắm. Khi đang dạo trong khu trung tâm thương mại sầm uất, từ xa, tôi đã thấy một dáng người rất quen thuộc. Là anh, người chồng hoàn hảo của tôi. Nhưng anh lại tay trong tay, nói cười vui vẻ với một người đàn ông khác. Đàn ông với nhau sao lại có những cử chỉ thân mật như vậy.

Giờ đây, tôi mới mù mờ nhận ra rằng, anh không phải là đàn ông và tôi chỉ là bức bình phong của anh mà thôi. Suốt ngần ấy năm, anh không đụng vào tôi cũng có lý do, vì anh không thích đàn bà, vì anh cũng có một tâm hồn phụ nữ sau lớp áo đàn ông đó.

Tôi về nhà, mệt mỏi thả người xuống sofa, chiếc ghế ấy còn vương mùi hương quen thuộc của anh. Khi nghĩ đến hình ảnh của anh và người đàn ông đó, tim tôi như bị ai bóp nát, đau đớn đến cùng cực. Phải chi anh ngoại tình với người phụ nữ khác, tôi còn có cớ ghen tuông. Còn giờ đây, tôi có quyền gì mà ghen với hờn nữa chứ.

Nằm chợp mắt một lúc, tôi ngồi dậy lên phòng, tôi bàng hoàng phát hiện tiền và nữ trang của tôi đã không cánh mà bay. Là anh, anh đã lấy hết tất cả để cao chạy xa bay với người đàn ông đó. Tôi gục ngã ngay tại chỗ, tim như ai đó bóp nghẹt, khó thở đến mức muốn chết đi. Tôi đã lầm tin anh, một con người tưởng chừng hoàn hảo nhưng lòng dạ quá thâm độc.