Ở Thủ đô Hà Nội, giá tiền một gói xôi, chiếc bánh bao, bánh mì... bình quân là 10.000 đồng. Thế mà có 2 vợ chồng tảo tần yêu thương nhau, san sẻ từng bữa ăn chỉ có 5.000 đồng, rau cháo qua ngày, thuận hòa đầy yêu thương.
Ông bà thường ăn cơm trưa vào lúc 11 giờ
Tuy ít ỏi là vậy, song giá bữa ăn cầm dạ này của một số người lại đủ trang trải cho một ngày ăn uống của đôi vợ chồng già mang bệnh tật ở ngoại thành Hà Nội.
Ấy là bữa ăn của ông Nguyễn Văn Tài (78 tuổi) bị điếc và bà Nguyễn Thị Đầm bị mù ở thôn Đồng Lư, xã Đồng Quang, huyện Quốc Oai, Hà Nội. Gia cảnh khó khăn, tuổi già sức tàn nên không cấy hái được.
Ông Tài và bà Đầm lấy nhau từ năm 1943, lần luợt sinh ra 4 người con: Nguyễn Thị Bung, Nguyễn Thị Ninh, Nguyễn Văn Bình, Nguyễn Văn Bột. Song người con gái đầu mất tích đến nay đã 29 năm, con trai út mất từ năm 19 tuổi, hai người con còn lại của bà đều nghèo nên ít có điều kiện.
Anh Bình làm thợ đào giếng, thợ xây kết hôn với chị Nguyễn Thị Thảo (44 tuổi) người cùng làng và sinh được 3 người con, 2 người con đầu đã lấy chồng ở xa, hiện con út đang đi dạy tại Hà Nội.
Do vậy, ông bà phần lớn đều sống dựa vào nhau và tiền trợ cấp hộ nghèo của Nhà nước. Trước đây, chỉ có mỗi ông được hưởng và chỉ được 350.000đ/tháng. Nhưng về sau (năm 2016), do có cháu ngoại đưa ông bà đi giám định sức khỏe để làm chế độ, thì cả ông và bà mới được hưởng trợ cấp 700.000đ/tháng/người.
Căn nhà cấp 4 này, tọa lạc trên một đồi cao, cách đường nhựa khoảng 200m làm cho việc đi lại của ông bà rất khó khăn, nhất là những lúc trời mưa.
Ban đầu nó chỉ là ngôi nhà đất, nhưng từ khi Hợp tác xã Đồng Lư và nhân dân góp sức xây mới (2006) thì ông bà mới có chỗ ở được như thế này. Bên cạnh gian nhà là căn bếp – là nơi đun nấu, chứa củi,… nhưng đến cả cánh cửa cũng không hẳn hoi – mà chỉ được ghép gượng từ những thanh tre, thanh nứa,… để tránh mưa hắt vào.
Ông bà không nuôi gà vịt, vì phía trước nhà có một cái vực, nên nếu nuôi không may mà chúng sẩy xuống thì mất trắng. Tuy nhiên, còn có một mảnh vườn rộng 360m2 ngay cạnh nhà , trồng dăm ba loại rau quả: cây giềng, ổi, chuối, mít,… gọi là có chút hương vị của quê.
Ông kể, do sức khỏe yếu nên cứ 2 ngày ông đi chợ một lần, mỗi lần mua 20.000đ tiền thức ăn chia cho 4 bữa (trưa, chiều), còn 2 bữa sáng không ăn.
Do những biến chứng của bệnh mắt, lại không có điều kiện đi khám, nên đến 2015 bà chính thức bị mù. Từ đó đến nay, mỗi khi ăn cơm ông đều phải gắp thức ăn cho bà, bưng nước tận tay thì bà mới uống được.
Tuy nhiên, theo lời chị Ninh (người con thứ 2), bà bị mù nhưng khỏe hơn ông nhưng do không nhìn thấy gì nên chỉ suốt ngày quanh quẩn, mọi việc nặng nhẹ đều do ông làm hết. Sức khỏe ông yếu nên thường chỉ đi chợ, cơm nước, gánh nước (vì nhà chưa có giếng khoan), đi lấy trợ cấp,…
Mặc dù khó khăn là vậy, nhưng ông vẫn hết sức yêu thương và chiều bà.
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Chị Ninh kể: "Tôi lập gia đình tại xã Vân Côn, huyện Hoài Đức, cách nhà 3km. Do cuộc sống khó khăn, phải tập trung làm ăn, trước kia thì cứ một tháng tôi về 1 lần nhưng nay thấy sức khỏe hai cụ yếu đi nên tôi cố gắng thu xếp 1 tháng về 2 lần".
Sau khi có bài báo đăng tải về bữa cơm 5.000 đồng của ông bà, đã có nhiều mạnh thường quân, các nhà hảo tâm đến thăm, biếu tặng ông bà nào quạt, nồi cơm điện, ấm giữ nhiệt, chảo, bát đũa, rổ rá thau chậu; gạo, mỳ tôm, bánh kẹo, gia vị, dầu ăn, nước mắm, bột giặt, sữa, rau quả,…
Qua nhiều lần hỏi han bà con chòm xóm, được biết 2 ông bà sống rất hòa đồng, trong làng hễ ai có công to việc lớn là ông đều thu xếp thời gian để tới bằng được. Bởi vậy ai cũng mến, hễ đi chùa dịp sóc vọng đều mang quà về biếu ông bà.
Nói về ông Tài, bà Đầm, ông Vương Duy Hưng – Bí thư chi bộ thôn Đồng Lư cho biết: “Ông bà là hộ nghèo kinh niên thôn, hơn nữa mấy năm nay do sức khỏe xuống thấp cho nên cuộc sống còn khó khăn hơn, con cái đều nghèo cả”.