7/3/17

Thấy đứa bé bị bỏ rơi, người đàn bà điên đã nhặt về nuôi nấng

Người đàn bà tâm thần kia trong giây phút ấy đã bế đứa bé lên rồi cứ thế chạy như bay về cái chòi nát của chị ấy ở khuất phía sau bãi rác.


 Người đàn bà tâm thần kia trong giây phút ấy đã bế đứa bé lên rồi cứ thế chạy như bay về cái chòi nát của chị ấy ở khuất phía sau bãi rác.
Người đàn bà tâm thần kia trong giây phút ấy đã bế đứa bé lên rồi cứ thế chạy như bay về cái chòi nát của chị ấy ở khuất phía sau bãi rác.

Sáng sớm hôm ấy trên đoạn đường cũng có nhiều người qua lại người ta nghe thấy tiếng oe oe phát ra từ một chiếc túi nilon cạnh bãi rác. Mọi người đoán trong cái túi kia là đứa trẻ bị ai đó bỏ rơi nên vài người đã tới mở ra xem, nhưng rồi họ lại quay mặt bỏ đi:

- Tưởng lành lặn thì đem về nuôi nhưng mà nó bị khuyết tật nhìn cái mặt ghê ghê lắm. Nghiệp chướng nhà người ta người ta bỏ, mình mang về sợ lại rước họa cho gia đình. Thôi tránh là hơn.

Khoảng 4-5 người quan tâm dừng lại xem như thế rồi lại đứng lên đi, còn lại những người khác thì hối hả phóng xe vì công việc của họ nên ai để ý. Đứa bé bị bỏ ở đó đã gần 1 giờ đồng hồ, khóc đến khan tiếng nhưng vẫn chưa được một người nào chịu bế và ủ ấm cho nó. Có lẽ vì thấy hình dạng nó như thế người ta thấy sợ.

Sự sống của đứa bé rất mong manh vì trời bắt đầu lất phất có hạt mưa, người đi đường cũng thưa hẳn, tiếng khóc của nó ngày một yếu ớt. Nhưng rồi chợt người ta nhìn thấy một người phụ nữ ăn mặc rách rưới, đang xách cái bao lần mò bãi rác tiến tới phía đứa bé. Đó là người phụ nữ tâm thần, người ta thấy chị gắn bó với bãi rác này 5 năm nay rồi.

Tưởng lành lặn thì đem về nuôi nhưng mà nó bị khuyết tật nhìn cái mặt ghê ghê lắm. (Ảnh minh họa)

Có lần người ta còn thấy chị tìm đồ ăn thừa ở bãi rác ăn một cách ngon lành, vậy mà chẳng hiểu sao chị vẫn không bị làm sao cả. Vài người đi đường đứng trú mưa nghĩ chị tiến tới cái túi nilon đó vì nghe tiếng khóc, chắc chắn nhìn thấy đứa bé rồi chị sẽ lại bỏ đi vì 1 người tâm thần như chị thì sao ý thức được việc bế đứa bé lên. Bình thường thấy bọn trẻ con nhặt rác tranh của chị, chị vẫn đánh đuổi và chửi chúng thậm tệ lắm.

Nhưng phán đoán đó của họ đã sai lầm. Người đàn bà tâm thần kia trong giây phút ấy đã bế đứa bé lên rồi cứ thế chạy như bay về cái chòi nát của chị ấy ở khuất phía sau bãi rác. Có lẽ đây là giây phút tỉnh táo hiếm hoi của người đàn bà điên. 5 năm trước chị đã có bầu với người đàn ông ấy nhưng đúng lúc sinh con ra cũng là lúc chị phải chứng kiến đứa con nhỏ của mình trút hơi thở cuối cùng. Cũng từ lúc ấy chị hóa điên.

Đứa bé này đã khiến chị nhớ tới đứa con nhỏ mà chị chưa một lần được ấp vào lòng 5 năm trước. Vậy là từ lúc đó, đứa bé dị tật mà mọi người kiên quyết không ai muốn nuôi được người đàn bà điên đó nuôi nấng. Hàng ngày người ta thấy chị địu đứa bé đứng trước quán sữa ngô, sữa đậu nành. Hôm nào có tiền thì chị đưa luôn mua cho người bán để lấy sữa cho đứa bé uống. Nhưng hôm nào không có tiền thì chị cứ đứng ì đấy, người ta đuổi chị cũng không đi. Người bán thương tình cho chị một cốc để chị cho con uống. Thi thoảng ai đó lại cho đứa bé hộp sữa.

Cứ thế người đàn bà tâm thần ấy nuôi đứa bé lớn lên, cuộc sống của 2 mẹ con gắn liền với cái bãi rác. Người đàn bà ấy vẫn cứ điên điên khùng khùng, nhưng hễ có đứa trẻ nào lại trêu đứa con dị tật khuôn mặt của chị là chị đuổi tới cùng. Sợ chị lên cơn điên mất kiểm soát nên người dân gần đó cấm lũ trẻ không được tới trêu mẹ con chị.

Tình Mẹ

XEM VIDEO CLIP:

Năm đứa bé 8 tuổi thì chị ốm liệt giường. Cả tuần trời người ta không thấy chị ngoài bãi rác mà chỉ có đứa bé đó thôi. Trước đó nó chỉ dám nhặt chai lọ ở bãi rác chứ không dám ra chỗ đông người vì sợ người ta nhìn thấy nó họ sẽ bỏ chạy và đuổi nó đi vì mặt nó ghê quá. Nhưng lần này vì mẹ, nó phải đi mua thuốc, đi kiếm đồ ăn về cho mẹ nên nó sẵn sàng lao ra cái khu chợ ấy, sẵn sàng đối mặt với sự ghẻ lạnh của người đời. Bãi rác chẳng có gì để nhặt nữa rồi, mẹ nó đang ốm không thể ăn mấy thức ăn thừa người ta vứt ra đó được.

May mắn nhờ có nó, người mẹ tâm thần đã qua cơn bạo bệnh. Hai mẹ con lại ngày ngày ra bãi rác lượm ve chai và đồ ăn vì đó là nguồn sống duy nhất của họ. Đứa bé không được tới trường nhưng nó vẫn luôn vui vẻ, ngày nào mẹ ốm mệt thì mình nó đi lượm rác.

10 năm sau… cũng đồng nghĩa với đứa bé ấy đã 18 tuổi thì một lần nữa chị lâm cơn bạo bệnh. Tuy nhiên lần này chị không dễ dàng vượt qua như lần ốm trước nữa dù được đứa con tận tình chăm sóc. Nhìn đứa con dị tật khuôn mặt, chị không nói được gì chỉ ứa nước mắt. Có lẽ chị biết mình sắp rời khỏi cõi đời này nhưng lại rất lo lắng không biết con mình sẽ ra sao?

Nhưng rồi đúng lúc ấy một cặp vợ chồng lạ xuất hiện trong túp lều lụp xụp của mẹ con người đàn bà tâm thần:

- Bố mẹ… bố mẹ… chính là bố mẹ ruột của con đây. Năm đó… mẹ xin lỗi… vì bà nội bảo con là nghiệp chướng nên bảo người bắt con bỏ đi. Bố mẹ đã tìm con bao nhiêu năm nay… Nhìn thấy khuôn mặt con là mẹ nhận ra liền…

Lúc tất cả quay vào chiếc giường chị đang nằm thoi thóp trước đó thì đã thấy chị nhắm mắt trút hơi thở cuối cùng. Có lẽ chị đã ra đi thanh thản. 18 năm trước nếu chị không bế đứa bé dị tật ấy về nuôi nếu chị cũng vô cảm như những người bình thường kia thì chắc chắn sẽ không bao giờ có cuộc hội ngộ ngày hôm nay.

Clip tình mẹ con làm rơi nước mắt cư dân mạng.

XEM VIDEO CLIP:

Related Posts: