Ly ngồi đờ đẫn ôm lấy chồng như kẻ mất hồn cô không cho ai chôn cất Trung vì nói anh còn sống. Nhìn cô ai cũng xót xa, run rẩy khi nghĩ về sự mong manh của thứ gọi là hôn nhân và hạnh phúc.
ảnh minh họa
Ly và Trung thích nhau từ cái hồi cấp 3 khi đó cô hay bị xỉu và Trung là người tích cực bế Ly xuống phòng y tế nhất. Nhìn họ thực sự rất đẹp đôi, nhưng khi đó cả hai không dám công khai chỉ lén lút viết thư cho nhau mà thôi.
Lên đại học Trung học ở Thái Nguyên còn Ly học ở Hà Nội, tuần nào anh cũng tranh thủ xuống thăm bạn gái. Cuộc sống sinh viên tuy khó khăn thiếu thốn đủ bề nhưng họ vẫn luôn bên nhau, cùng song hành và cùng nhau cố gắng. 3 năm cấp 3, 4 năm đại học tình yêu của họ luôn chất đầy nhung nhớ và những kỉ niệm đẹp mà cả hai vẫn nói cả đời này sẽ không bao giờ quên nổi.
Năm cuối đại học Ly nhận được học bổng đi Nhật học 3 năm, đó là 1 cơ hội tốt cho tương lai của cô sau này. Nhưng Ly đã giấu nhẹm nó đi và từ chối vì cô sợ cảnh yêu xa lắm rồi, 4 năm là đã quá đủ giờ thêm 3 năm nữa cô sợ sẽ đánh mất tình yêu của mình. Ly chấp nhận ở lại Hà Nội xin việc để được gần người đàn ông cô yêu và dĩ nhiên Trung không hề hay biết bạn gái mình đã đánh đổi cả ước mơ chỉ vì quá yêu mình.
(Ảnh minh họa)
Ra trường họ đi làm được 3 năm thì cả hai bàn tính chuyện cưới xin. Ly không thể ngờ rằng những lần cô trách mắng bạn trai vì không dành thời gian cho mình là những lần mà anh đang vất vả cực khổ để kiếm thêm thu nhập để mua được 1 căn hộ chung cư cho 2 đứa. Vậy mà anh chưa 1 lần kêu than mệt, lúc nào cũng mỉm cười, lạc quan và nhỏ nhẹ nói: “Anh sai rồi, anh xin lỗi”.
Ngày Trung cầu hôn, Ly đã òa khóc nức nở vì quá hạnh phúc. Cô đánh vào người anh:
- Sao giờ anh mới cầu hôn em, anh có biết em chờ ngày này lâu lắm rồi không?
- Yên tâm em chưa già đâu, mà dù em già thì anh vẫn yêu em.
- Đồ quỷ, còn đùa được nữa.
Rồi Trung nói có 1 món quà muốn cho Ly xem. Anh đưa cô đến căn hộ mà anh đã vất vả để mua được, nó nhỏ xinh có 2 phòng ngủ. Mọi đồ đạc trong nhà đều do Trung chọn, nhìn 2 chiếc cốc in hình 2 đứa đầy ngọt ngào rồi đôi dép đôi, bàn chải đánh răng đôi… Tất cả đều được anh chuẩn bị tỉ mỉ:
- Em thích không?
Ly đứng ú ớ rồi khóc nức nở:
- Anh là đồ tồi, hu hu làm sao bây giờ?
- Em sao thế?
- Em vui và bất ngờ quá, hu hu đây thực sự sẽ là nhà của chúng ta sao? Anh mua khi nào sao không nói cho em biết. Sao anh lại giấu em.
- 3 năm qua anh đã nỗ lực rất nhiều là vì em đó, em xứng đáng được những thứ tốt nhất mà. Anh yêu em, cảm ơn em vì suốt 10 năm qua đã luôn bên anh cùng anh vượt qua tất cả, cảm ơn em nhiều lắm.
Giây phút đó thật thiêng liêng thật ấm áp, rồi họ quyết định làm đám cưới trước sự đồng ý và chúc phúc của bố mẹ cũng như bạn bè. Trung và Ly háo hức vô cùng, đêm nào Trung cũng gọi điện cho Ly rồi nói:
- Mình sắp về chung nhà rồi đấy, tuyệt quá em nhỉ? Chúng ta sẽ sống hạnh phúc và sinh thật nhiều con em nhé.
- Nhất định rồi, chúng ta sẽ yêu nhau đến cuối cuộc đời anh nhé, em yêu anh.
Nhìn mặt họ lúc nào cũng rạng rỡ vì hạnh phúc, ngày đám cưới diễn ra. Ly khoác lên mình bộ váy cưới lộng lẫy cô hồi hộp chờ giờ hoàng đạo để chồng đến rước. Còn về phía Trung, sắp đến giờ lên xe hoa nhưng bó hoa cưới vô tình bị làm rơi người đi lại đông lại dẫm lên nát bét nên anh tự phi xe đi chọn 1 bó hoa thật đẹp để về rước dâu. Nào ngờ lúc đi về gần đến nhà anh bị 1 ô tô đâm vào chết ngay tại chỗ, còn người ngồi sau bị thương khá nặng phải đi bệnh viện.
Nhận được điện thoại Ly ngất xỉu tại chỗ, mở mắt ra cô liền gọi:
- Trung ơi, anh Trung của con ở đâu rồi mẹ. Anh ấy đâu rồi? Con phải đi gặp anh ấy.
Ly chạy loạng choạng ngã lên ngã xuống mọi người phải dìu, cô đòi bố mẹ đèo qua nhà Trung. Thấy Ly đến ai nấy mắt đều đã đỏ hoe nhìn cô thương xót. Co chạy vào nhà thấy chồng sắp cưới đang nằm im:
- Anh dậy đi đừng ngủ nữa, dậy đi còn đón em về nhà anh làm dâu chứ. Anh sao vậy, sao giờ này còn ngủ, anh làm em chờ mãi đấy. Anh dậy đi.
Cô gào lên khiến ai cũng nghẹn lại, mẹ Trung thì vẫn được cấp cứu vì bà sốc quá nên xỉu từ khi biết tin:
- Mẹ ơi, sao chồng con cứ ngủ mãi vậy. Hôm qua anh ấy gọi còn nói muốn sinh nhiều con, rồi sẽ sống thật hạnh phúc với con cơ mà, sao giờ anh ấy lại chẳng thèm nghe con nói vậy mẹ.
Ly cứ ngồi đờ đẫn ôm lấy xác chồng:
- Thôi anh không phải đón em nữa, em qua đây rồi. Anh dậy rồi mình còn thắp hương cho tổ tiên, dậy đi mà anh.
Xem Video: Tình nghĩa vợ chồng - Quà tặng cuộc sống
Nhìn Ly không ai kìm nổi nước mắt, ai cũng khóc nấc lên. Hôm nay là ngày vui của họ vậy mà lại 1 người ở lại 1 người ra đi mãi mãi. 10 năm yêu nhau, cùng nhau cố gắng họ còn có nhà và hứa sẽ sống thật hạnh phúc trong ngôi nhà đó. Vậy mà giờ chưa được sống với nhau phút nào Trung đã bỏ Ly mà đi.
Kể từ ngày chồng mất, Ly như kẻ mất hồn. Cô như biến thành người khác lúc điên lúc tỉnh. Cứ hễ tỉnh lại cô lại đòi chết, đòi đi theo Trung, có lần gia đình tìm mãi không thấy Ly đâu thì ra cô đã chạy ra mộ Trung ngồi cả tối.
Còn gì đau đớn hơn cảnh âm dương ly biệt, 1 người gào thét mà người kia cứ nằm im không mở mắt ra cũng chẳng nghe chẳng thể nói chuyện. Thế mới nói cuộc sống này mong manh lắm, con người chẳng biết sống chết lúc nào. Vậy nên những ai đã có vợ, có chồng thì hãy biết trân quý lấy gia đình của mình, đừng dại dột tốn công sức phí thời gian bồ bịch hay ngoại tình làm gì. Còn những người đang yêu nhau cũng vậy, thay vì hờn dỗi hôm nay thế này mai thế kia thì hãy cùng nhau cố gắng, cùng nhau cố gắng vun đắp và hướng về phía trước. Đừng để mất rồi mới biết trân quý vì khi đó mọi thứ đã quá muộn màng rồi.
Xem Video: QUÀ TẶNG CUỘC SỐNG | THAY ĐỔI